Thứ Năm, 12 tháng 2, 2009

MẶT NẠ

Thế là đã rõ, ĐLĐT nay thành "Đại Lộ Đau Thương" với vẽ ngoài mỹ miều từng một thời được ca ngợi ... giờ nhăn nhở dúm dó gớm ghiết bởi sự hủy hoại do acid đậm đặc tàn phá! Bàn tay nào đã làm nên nỗi ?! Thủ ác phải chăng đích thị nghi can (???) và hệ lụy tất yếu là chiếc mặt nạ mang dấu ấn "Quý ngài " một thời toàn quyền sanh sát ... đột nhiên rơi ầm xuống vũng bùn lầy lội, bẩn thĩu nhuốt nhơ.
Sắm vai đương sự mang thân phận kẻ thừa hành, ai dám từ chối hoặc to gan hạch hỏi đấng đ/c đáng kính ấy đào đâu ra khoản tiền còm mà họ gia ơn bố thí dưới danh nghĩa "ăn trưa, bánh trung thu, quà tết ..." Nhằm bù đắp nhúm lương hình thức cho mớ chức danh Cử nhân, Kỹ sư ... Với tác dụng mơn trớn, thúc dục lũ trẻ mới tốt nghiệp đại học tâm hồn hẳn còn trong sáng ra sức cống hiến ... Đến tham vọng khơi dậy lòng mẫn cán của các bậc lão thành cách mạng, hà hơi tiếp sức để mấy vị ấy toàn tâm toàn ý thực hiện dự án mang tính lịch sử, khiến họ ấp ủ nâng niu sôi sục nhiệt huyết như là công trình để đời của dòng tộc mình ...
Tôi đã có lúc tự hào hóa thân làm người trong cuộc (vì chồng tôi "được-bị" biệt phái sang đơn vị này công tác một thời gian), chúng tôi từng trân trọng gìn giữ những tháng ngày ấy như là kỹ niệm của đoạn đời tuyệt đẹp.
Sao nay ... bỗng dưng thấy xấu hổ (???), cổ họng uất nghẹn, đắng chát bờ môi, lòng buồn tê tái ... đớn đau vì phải ói ra cái gọi là "ân huệ" hòa lẫn mồ hôi, nước mắt thậm chí cả máu của một thủa rực lữa đấu tranh vì chân lý ... Trớ trêu thay!. Thế đấy, song vẫn chưa hết nực cười khi lằn ranh tội đồ nuốt trọn, ẵm gọn triệu đô hối lộ với vài trăm ngàn đồng bạc kẽm bọt bèo mà bọn đày tớ (đúng nghĩa) lỡ nhận. Ngỡ là khoảng cách trời-vực, vậy mà mĩa mai thay bề trên lại có thể lạm quyền tạo hóa: nỡ xóa nhòa bằng động thái đánh bùn sang ao !!!... Ôi giữa ngổn ngang hổn độn với muôn trùng cơ man tầng tầng lớp lớp thiên la địa võng, thuộc hạ sẽ phải tồn tại qua trạng thái dạng thức nào đây ???

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2009

SẮC MÀU

"... Thời chinh chiến đã qua rồi, sắc màu tôi ... Một đêm nhớ ... Nhớ ra ta vô hình ...". Tạ ơn nhạc sĩ Trần Tiến, ông đã khắc họa, rao giảng, chuyển tải thông điệp về cái hữu hạn của một đời người và giai đoạn ấy có khi là cả một lối sống mòn.

Chiều qua trở về chốn cũ với tư cách, bộ dạng mới đối diện người xưa, vậy mà cứ thế không một đổi thay, thời gian như tù dọng trong cái đặc quánh mùa hè miền xích đạo. Bất giác tôi trở nên vô cảm bởi cái ngột ngạt muôn thủa khi thoạt nhìn những bộ mặt từng một thời gọi nhau "đ/c".

Sáng nay họp mặt các bậc trưỡng lão, lần đầu tiên sinh hoạt thế giới hưu trí ... Tựa hồ bước vào cõi hư vô, nơi tồn tại độc tuyền tâm linh, chao ôi nào là nguyên VT, VP, rồi Trưởng phòng, Phó phòng ... đến nhân viên, bảo vệ, tạp vụ ... đủ đầy chức danh, thế nhưng chua chát thay ... đấy chẳng khác chi phố hàng mã với miên man bóng ma vật vờ giữa thanh thiên bạch nhật.
Giờ thì mình hồi sinh và mãn nguyện trong vai diễn mới, thân phận khác. Song tiếc sao vẫn chưa thể nào quên ngay căn kiếp trước ...
"... Lối xưa xe ngựa hồn thu thủy
nền cũ lâu đài bóng tịch liêu ..."

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008

XÁM HỐI

"... Tôi nhớ lời người vẫn bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi ..."
(TTKH)
Phải trải qua một thời gian khá dài lòng nhủ lòng "hãy cố yêu người mà sống, lâu rồi đời mình cũng qua..." giờ thì gắng mà tự kỷ ám thị "Không luyến ái là hạnh phúc ...". Sống giữa vòng vây người thân, song cứ thế, miên man đơn độc u uất trong cõi riêng. Nên chăng làm kẻ hành khất lây lất ăn mày tình thương yêu? Còn chua xót nào hơn khi cay đắng đương đầu nghịch lý như một định mệnh: trước khi cưới, sau khi cưới và suốt hơn hai mươi năm sống trong hôn nhân "lập trình" khô khốc ... Ai đó trả lời giùm tôi đi: khi biết một nửa của mình mãi miết loay hoay ngả nghiêng tìm lối rẽ ... ứng xử sao đây? tôi nhớ mình đã từng lướt qua thông điệp: hãy cười khi người ấy vui và khóc với nỗi buồn của họ, chỉ có đồng cảm thì mới gắn bó dài lâu. Vậy ư? mà có gì đáng để ta hân hoan hay sầu thãm !!! "... đời việc gì đến sẽ đến ..." Mọi người ơi cho tôi xin một đoạn đời bình lặng, chỉ một quảng ngắn ngủi, rồi thôi, chấm hết.
Mẹ ngàn triệu lần tạ lỗi cùng hai sinh linh bé bỏng, ôi những hình hài vì mẹ mà không cất nổi tiếng khóc chào đời ... cho mẹ gọi tên hai con: Hồ Minh Vĩnh Lộc (1989) Hồ Phan Quảng Bình (1994). Mẹ đáng bị trừng phạt, mẹ không mong cầu tha thứ, dù mẹ có quyền đổ thừa hoàn cảnh ... Thế nên xá chi sóng to hay biển lặng, khi mẹ là tội đồ đối với chính giọt máu của mình ...

Thứ Tư, 15 tháng 10, 2008

SỤP ĐỖ

Lướt vội liếc ngang một loạt trang tin quen thuộc ... lòng buồn, tâm tư trĩu nặng, dường như đất dưới chân mình sụt lỡ, toàn thân chao nghiêng, cổ họng đắng ngắt ... nhận ra sự ngây ngô của mình, thế mới thấm biết dại thì đã già. Bây giờ càng hiện rõ những bộ mặt lố bịch mà mình một thời trân trọng, thậm chí cũng đã từng đeo mang suốt chặng đường qua.
Sống tiếp sao đây, nguyền rũa, lên án sự lừa dối ư? vô nghĩa! Cúi xuống thật sâu để thấu nỗi giới hạn của thân phận nhỏ nhoi và ngỡ ngàng trước thực tại phủ phàng. Không, đấy chính là bản chất chẳng qua do sự nhẹ dạ cả tin nên lầm lẩn lạc lối thế thôi ... làm gì có thế giới ấy, cái đại đồng đó chỉ là sản phẫm của trí tưởng tượng , nó chỉ tồn tại trong ảo tưởng. Vậy là tôi sẽ trả giá, có nghĩa là phải bắt đầu vào buổi xế chiều của đời mình khi hoàng hôn đang lăm le trùm xuống!!!

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2008

PHÙ DU

Mọi thứ vẫn thế, "... theo dòng ngày tháng âm u đó, không đổi nhưng mà trôi cứ trôi ...". Giờ thì tôi càng ngộ rõ một điều, sẽ đến lúc: niềm thương, nỗi ghét bỗng trở nên phù phiếm; thậm chí người ta thấy ngượng ngùng khi thốt cả tiếng yêu ... Buộc phải quyện chặt vào nhau bởi chẳng thể rời ra, vì cuộc sống, họ không thể thiếu nhau. Vì còn cần có nhau ... nên "... buồn vui kia là một ..." như trong "Nguyệt ca" của thiên tài bạc mệnh Trịnh Công Sơn. Tôi nghiền ngẫm nhạc Trịnh để chiêm nghiệm "... ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau ..." . Rồi cũng thoắt nhanh như một lần chớp mắt, mở ra bình minh chào đón, nhắm lại thì hoàng hôn vây bủa; hạnh phúc hay khổ đau cũng chỉ là hai mặt của một bàn tay...

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2008

CỎI TẠM

Kiếp người mấy ai thoát khỏi vòng xoáy nghiệt ngả của thời gian.
Cái chết ồn ào năm bữa nữa tháng, rồi cũng chìm dần vào quá khứ ...
Thoắt đó tóc đã điểm sương, mắt mờ, chân chậm, lòng trĩu nặng ưu phiền. Ngữa bàn tay ra, úp bàn tay lại ... ắt hẳn tất thảy rụng rơi xuống đất đen hoặc thơm tho vun vút vụt bay lên trời cao, không có gì hết, chẳng còn gì cả ... Phương chi năng lực nào nắm chặt tay mãi cả đêm thâu. Vâng, "không có gì là ta, không có gì là của ta".
Cầm Quyết định nghỉ hưu, lạc lỏng ngơ ngác đơn độc trở về đời thường, chấm dứt quảng đời nô bộc nhọc nhằn suốt ba mươi năm hơn và chưa biết chừng còn phải đối mặt với vài Quyết định đau lòng khác nữa ... Có, không sự thật trần trụi về một gia đình mới thoạt nhìn vào ai nấy đều có thể ngợi khen hạnh phúc ? ở đó có người phụ nữ may mắn được bề trên ban cho đấng lang quân thành đạt, thuộc đẳng cấp gia đình danh giá, một mái ấm hoàn hão khiến họ đã, đang ngưỡng mộ, thậm chí gắng sức vươn tới ..
Thế nhưng, mọi người ơi với tôi tình yêu luôn là ước mơ chưa đạt tới. Còn hạnh phúc thì mong manh khói sương, mõi mòn chờ mà tan biến rất nhanh. Hiện hữu cơ hồ như ảo ảnh ... chỉ có nổi đau là thật, cái chết là thật mà thôi! ... phải chăng đó là hệ lụy của cuộc hôn nhân những tưởng bền lâu bởi sự phối ngẫu của cặp đôi khuôn mẫu tốt, hai con người tiêu chuẩn (?) Chung sống vì sự cần thiết ! ... Bởi thừa thông thái để hiểu rằng: khi thương thì cũng có lúc ghét, còn đã cần thì thương hay ghét gì cũng phải cần. Vậy là tự trói buộc đời nhau đến buổi chiều tà, hoàng hôn trùm phủ, hoa tàn phai sắc ... Nhận ra sự thừa thãi do lực bất tòng tâm của đối tác, không thể tiếp tục đồng hành trọn vẹn chặng đường còn lại ... Họ nghĩ đến phân đoạn phải rời nhau ra. Riêng những đứa con hồn nhiên trong trẻo giữa buổi bình minh của đời người, nó cãm thụ sao được vùng miền tối, sáng chực chờ dày vò nghiền nát hình hài, thỏa thuê giam hãm bũa vây bóng mẹ ?

HƯ VÔ

Tôi tin vào định mệnh
Nên vẫn thường xem tử vi
Xá chi những được, thua: "Cõi Tạm"
Tặng kiếp nhân gian tấm lòng thành
Dù người thủy chung hay phản bội
Mặc đời trắc trở vẫn hân hoan ...

Thế nhưng có đớn đau nào bằng, trong đắng cay nhớ về hạnh phúc ...
Ai kia bảo rằng tay ta đã chạm đỉnh đồi hạnh phúc. Cũng không sai, dẫu tôi luôn triền miên bập bềnh giữa trầm luân và hoài niệm, rồi gắng sức thích nghi hoàn cảnh nhằm cố yêu những gì mình đang chiếm hữu.
Song tôi sẽ tổ chức cuộc sống sao đây để khi rời cõi tạm lòng còn hân hoan.
Nên chăng "không luyến ái là hạnh phúc"!
Tôi sẽ thôi thắc mắc: lẽ nào sống tốt một đời, luôn cư xử tử tế với mọi người, chẳng hề gây lụy phiền tha nhân ... Mà mãi không có được thâm tình thân thương thật thà ngay cả từ ruột thịt, kể chi đến gia đình chồng hoặc bạn bè gần xa ... Họ lập bè, liên kết chặt ở một thế giới rất riêng.
Duy chỉ các con mới mang lại niềm vui bất tận, là nơi nhận chịu sẻ chia, dù nó chưa đủ lớn và không đáng phải nghe ... Mẹ đau lòng tạ lỗi ...
Không giận người cũng chẳng trách đời, tôi chọn nỗi đau chính đáng, khướt từ niềm vui tai quái.
Dường như mỗi lần sắp sửa chia tay với một ai đó tôi đều bắt buộc phải bị tổn thương, để giây phút biệt ly trôi qua nhẹ nhàng (?). Như sự ra đi của ba kính yêu, anh Phát, anh Hữu, Triệu ... công việc gắn bó hơn ba mươi năm ...
Chào đời trơ trọi, lạc loài giữa người thân, đơn độc biến mất ... những mong linh hồn thanh thản ...
"Ngày sẽ hết tôi sẽ không trở lại.
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu?
Tôi sẽ tiếc thương trần gian này mãi mãi.
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu"
(Bùi Giáng)