Gần đây thường đối mặt những kẻ từng một thời khiến mình điên đảo, thậm chí căm thù tới mức chỉ chực đạp đổ đào thoát ngay ... Sao bây giờ bổng thấy thân thương quá đổi. Trớ trêu thay cho "lịch sử" thích chơi trò "lập lại" nên mới diễn biến hệ lụy đau lòmg khó tránh khỏi. Biết đâu đấy, vài ba năm nữa, những cái tên đáng lọai trừ ra khỏi đời mình như "Li, Ti, Tha, Thò, Nghi ..." có thể nhận được từ mình ánh nhìn tha thứ như "Tho, La, Vi, Đư ..." nhỉ?
Thứ Năm, 31 tháng 1, 2008
NGÀY VỀ
Gần đây thường đối mặt những kẻ từng một thời khiến mình điên đảo, thậm chí căm thù tới mức chỉ chực đạp đổ đào thoát ngay ... Sao bây giờ bổng thấy thân thương quá đổi. Trớ trêu thay cho "lịch sử" thích chơi trò "lập lại" nên mới diễn biến hệ lụy đau lòmg khó tránh khỏi. Biết đâu đấy, vài ba năm nữa, những cái tên đáng lọai trừ ra khỏi đời mình như "Li, Ti, Tha, Thò, Nghi ..." có thể nhận được từ mình ánh nhìn tha thứ như "Tho, La, Vi, Đư ..." nhỉ?
Thứ Ba, 11 tháng 12, 2007
VIẾT ĐỂ NHỚ VÀ HÀNH ĐỘNG
* Những kẻ biết người, đó là kẻ chín chắn. Những kẻ biết mình, đó là kẻ sáng suốt. Những kẻ chiến thắng người khác, đó là kẻ sức mạnh. Kẻ chiến thắng bản thân mình. là kẻ kiên cường.
* Cái chính là phải biết nhìn đời sống chung của mọi người xung quanh để quyết định cách sống, cách ăn mặc của mình. Trong khi mọi người cùng chịu khó, chịu khổ như nhau, mình trội lên không đúng lúc là điều không nên.
* Niềm tin của mỗi người cần phải được trãi qua những thử thách liên tục và suốt đời, không thể xác định lòng tin của con người bằng sự trãi qua thử thách của người cha. Cũng không lấy cuộc thử thách đã qua của năm thứ nhất làm căn cứ để xác định lòng tin của năm thứ hai mươi của một con người. Hai mươi năm đủ để một đứa trẻ trở thành thanh niên, còn chàng thanh niên thành một ông già, tâm sinh lý và quan điểm sống điều chỉnh đi rất nhiều.
* Thử thách liên tục là điều cần thiết vô cùng để kiểm tra và xác định lực lượng tích cực đồng thời cũng đào thải kịp thời những nhân tố tiêu cực.
* Nếu người mình gặp lần đầu, có những lời "thuyết giáo" đúng, vẫn nên tin. Còn không đúng thì bình tĩnh bác bỏ bằng lý lẽ của mình. Chứ nổi khùng lên tức là biểu hiện bất lực trước lẽ phải, vì tự ái mà phủ nhận thôi.
* Đừng vì lẽ mình không thể là một ngôi sao mà đành cam chịu làm một đám mây mù.
* Anh không phải là một sử gia thì đừng để quá nhiều thì giờ nghĩ lẩn quẩn về những việc đã qua.
Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2007
VIẾT CHO NGƯỜI VƯÀ NẰM XUỐNG
- Không còn gì quan trọng nữa, giấc mộng một đời đã lỡ … Không còn gì quan trọng nữa, tôi lặng người với ý nghĩ buồn thãm đó … Giờ thì tha hồ thỏa thuê đắm chìm chiêm nghiệm quảng thời gian ba mươi năm hơn trôi vèo trong chớp mắt. Một đời người có được bao nhiêu lần ba mươi năm? thế mà tôi đã dành trọn tháng ngày tươi đẹp ấy cho cái lý tưởng chừng như rất có nghĩa ấy … Những muốn trãi lòng ra giữa thời khắc sắp kết thúc một chu trình, cũng là lúc bắt đầu với diện mạo mới, khởi sự bởi quỹ thời gian đang dần cạn. Song hãy tạm lắng những riêng tư để nghe cõi ta thổn thức về sự ra đi không báo trước.
- Sáng nay, bàng hoàng chợt nghe ai đó thảng thốt báo hung tin anh vừa nằm xuống, thế là xong, vậy là hết. Một đời người đã vụt bay, hằng hà ngổn ngang ập đến, những vất vã lo toan với biết bao hoài bảo lớn lao dành trọn cho sự nghiệp, bỗng chốc tiêu tan … Anh chỉ mới bước qua tuổi năm mươi, còn quá trẻ để chuẩn bị cho hậu sự của mình, trong khi người vợ hiền lành yếu đuối, vật vờ bên hai đứa con thơ dại chưa kịp đứng lên thành người ... và tôi bắt đầu cho những trang đời mình bằng sự ra đi mịt mùng miên viễn của anh, viết tiếp sao đây?
Thứ Năm, 6 tháng 12, 2007
SẼ TỚI LÚC
Em trơ trọi một mình bên bờ đối diện. Vẫn như xưa, em thường nhớ tới anh, và cứ nỗi lần như vậy, mặc dù em không muốn, song vẫn cảm thấy trái tim mình nhức nhối tựa như cả trăm ngàn chiếc kim đâm. Anh thấy đấy, em vẫn không thể nào "dứt khóat" được với anh.
Tại sao
Em đã từng muốn nhấm nháp từng ngụm nhỏ và uống cạn bình rượu trả thù, cho say sưa, cho thỏa thích.
Giờ đây anh ngồi bên em, ăn năn hối lỗi, xin em tha thứ ... Còn em thì chẳng có gì đáng cười. Em không cảm thấy mình là kẻ chiến thắng. Em không muốn nhấm nháp bình rượu trả thù cho tới lúc thỏa thuê. Chỉ những giọt nước mắt mỗi lúc một nhặt hơn rơi xuống lòng bàn tay em. Em đã chờ đợi quá lâu cái ngày hôm nay và tới hôm nay thì mọi chuyện đã rõ: cuộc sống đã không thương hại cả hai người, cả hai người đã bị hành hạ như nhau khi xa cách.
Thôi anh đừng nhìn chằm chằm vào mắt em với vẻ đau khổ như vậy. Tốt hơn là anh hãy trả lời:
- Tại sao những kẻ thân thương bỗng nhiên trở nên xa lạ!
- Tại sao những người xa lạ bỗng nhiên trở nên thân thương!
YÊU
Đối với một người, thói quen gìn giữ suốt đời mình một tình yêu với tất cả sự trong trắng của nó, không phải nhờ sự trợ lực của những hòan cảnh ngẫu nhiên. Tình yêu thuộc về một nền văn hóa cao nhất. Người ta có thể xét không sai lầm một con người tùy theo cách họ yêu. Con người có thể học xây đựng những lâu đài, những nhà máy điện, những thành phố... và chế tạo những con tàu vũ trụ, nhưng nếu không học yêu thì vẫn còn là một con người man rợ. Và một con người man rợ trí thức sẽ nguy hiểm hơn một con người man rợ ngu dốt gấp trăm lần.
Khi tình ỵêu chỉ phát sinh từ một hứng thú ngắn ngủi và người ta chỉ gắn bó với những giá trị và sắc đẹp bề ngòai thì tình yêu ấy chỉ có ý nghĩa vật chất, không hề đi xa hơn thú vui xác thịt. Trong những trường hợp đó, một tình yêu bản năng sẽ trở thành mục đích, khi những giây phút sôi nổi của buổi ban đầu đã qua đi, sự thất vọng sẽ đến nếu thiếu những quyến luyến tinh thần để có thể hòa hợp sâu sắc. Hi vọng tìm thấy những đức tính cao quý trong một người yêu hấp dẫn về bề ngoài ấy cuối cùng sẽ tiêu tan.
Đằng sau cái mặt nạ đẹp đẽ, lắm khi chẳng có gì cả. Một sự trống rỗng. Lòng tin là bà chị của tình yêu chân chính. Sự bất tín nhiệm, sự ngờ vực là dấu hiệu cho thấy bạn đang nghi ngại chính mình. Khi bạn yêu thật sự, ý nghĩ về sự bạc tình của người yêu sẽ không thể nãy sinh trong tư tưởng của bạn. Tình yêu, trước hết đó là lòng tin ở người khác. Nếu tình cảm đó sâu sắc, chàng trai hay cô gái sẽ không bao giờ cảm thấy người yêu mình có thể yêu người khác.
Tình yêu chân chính phát triển theo thời gian chứ không hề giảm đi. Tôi dành cho người yêu một phần của tâm hồn tôi, và tôi nhận trở lại cái đẹp, cái hấp dẫn của tâm hồn nàng. Bảo vật chung của chúng tôi sẽ không ai có thể tái tạo được tương tự. Nó bao gồm sự phát triển tinh thần của chúng tôi, sự làm giàu có cho nhau về tình cảm và trí thông minh, con cái của chúng tôi, uy tín của gia đình, những tập quán tốt đẹp và cuối cùng là những kỷ niệm của quá khứ, của sự trong sạch, của tình yêu... dấu ấn của tất cả những cái đó mạnh đến nỗi người ta không thể đi lại con đường ấy mà không cảm thấy đau buồn. Có những chồng và những người vợ sau khi mất người bạn đời của mình đã không thể quên nhau đựơc, đôi khi suốt cả cuộc đời họ cũng không có một tình yêu khác. Một số người nghĩ rắng điều đó chẳng có gì đặc biệt, nhưng thật ra đó chính là sự biểu lộ sâu sắc nhất của những tốt đẹp nhất, nhân đạo nhất trong con người.
Người ta nói tình yêu là mù quáng, một số người chỉ thấy những đức tính của người yêu, nhắm mắt trước những tính xấu của nhau. Họ không hề làm gì để dứt bỏ những tiêu cực trong tính tình của nhau. Đó là sự ích kỷ thuần túy. Ngược lại, cũng có những người chỉ cần người yêu phạm phải một điều đáng trách là đã mất hết tình cảm cho nhau, với cả hai trường hợp, tình yêu chỉ là cạm bẫy. Sự thờ ơ của người con gái mà tôi yêu, trước những nết xấu của tôi, sẽ làm cho tôi buồn phiền, làm thương tổn lòng tự ái của tôi, làm tôi ngờ vực nàng không hề yêu tôi, chỉ khi nàng đau khổ về những nết xấu nào đó và muốn góp phần làm cho nó mất đi, tôi mới vui sướng vì có vậy mới biết nàng không hề dửng dưng với cuộc đời mình.
VIẾT CHO CON
Con hãy sống thế nào để 1 ngày kia, đến giờ sau hết, mọi người đều tràn lệ còn con được mỉm cười ...
* ... Tại sao bố không phạt con? vì bố thấy con rất hối hận về việc mình đã làm và chủ yếu con là đứa trẻ tốt. Trước đó và sau nữa bố thấy con không hề nói dối hoặc không biết giữ lời hứa với bố mẹ.
* Con ơi ! dù con có sợ, thì tình yêu vẫn cứ đến với con; nếu đấy là nguồn vui, thì con hãy nâng niu nó, như người mẹ âu yếm đứa con thơ. Nếu đấy là vết thương lòng thì cũng có thể con còn vương vấn, nhưng rồi tình yêu sẽ băng bó cho con. Con đừng bao giờ tự hỏi, người yêu con có xứng đáng với con không? Cái thứ tình yêu mà mặc cả như một món hàng ngoài chợ thì không gọi là tình yêu nữa. Khi con đã yêu con đừng tính toán… Nếu người con yêu là một người nghèo khổ, còn sẽ cũng người ấy chung sức để tô thắm cho tình yêu. Nếu người con yêu cụt chân, thì con hãy sẽ là cái nạng vững chắc nhất của chàng. Tình yêu đẹp nhất sẽ đến với con, nếu con nghĩ và làm theo cha dạy. Con luôn cảnh giác rằng, người ta yêu con vì cái gì? Nếu người đó yêu con vì sắc đẹp nên nhớ rằng sắc đẹp sẽ tàn phai. Nếu người đó yêu con vì địa vị chức tước, thì con khẳng định rằng: “Người ấy không yêu con” Con hãy từ chối và bảo rằng: “Địa vị chức tước không mang lại hạnh phúc cho con người” Con hãy độ lượng và giàu lòng tha thứ, nếu có sự hối hận thật sự Con phải thuỷ chung với người con xây dựng cuộc đời riêng. Nếu con làm mất hai chữ “thủy chung”, con sẽ hổ thẹn, con sẽ không được tự hào với chồng và xã hội Nếu con để một người khác đặt cái hôn ranh mãnh và bẩn thiểu lên môi con, thì trước khi hôn con, họ khinh con, trong khi hôn con, họ khinh con và sau khi hôn con, họ khinh con hơn. Ai sẽ vì con mà chăm sóc đời con, vui khi con có tin vui, buồn khi con gặp điều không may thì con hãy yêu đi, yêu tha thiết.
... Tình yêu thì rất tự nhiên, như cái hoa sen đến lúc thì nở..yêu nhau thì tự nhiên thấy nhau như là 1, không chỉ là 2 bên riêng biệt nữa. Chưa phải như thế, thì rồi sống chung với nhau sẽ phải chịu đựng nhau. Có khi hai người cùng rất tốt mà ở với nhau 1 đời vẫn không gặp nhau ...
- Có khi lúc đầu giống như tình yêu, rồi sau mới thấy là không phải . Hoặc, một bên này yêu mà bên kia không đáp lại được. Có khi người ta gặp nhau, thấy vừa ý, người ta sống yên ổn quen đi. Rồi một hôm, người ta bỗng mở bàn tay ra và thấy là không có gì, tất cả đã bay đi mất từ lúc nào!
-Con phải nhìn cho rõ tình cảm của anh ấy với con và tình cảm của con với anh ấy thế nào. Còn cả một đời ăn ở với nhau, không phải con dấu nào của xã hội đóng vào là xong ... thật ra ở với nhau không lúc nào là đã xong, mỗi ngày tất cả vẫn có thể khác đi hết. Có khi chỉ coi thường nhau một chút, thiếu tin nhau nột chút mà thành một vết rạn ngấm ngầm âm ĩ, có khi vì sợ cái gì đấy mà không còn thật với nhau, rồi tình cảm cạn đi lúc nào không biết. Không có tình yêu, người ta vẫn có thể ở với nhau rất tốt, nhưng gọi là hạnh phúc thì không phải. Hoặc đấy là một hạnh phúc khác, chứ không phải là hạnh phúc của tình yêu...
- Bao giờ con thấy ở với anh ấy là một điều lạ lùng, tưởng chừng như không thể có thật ở đời này... bao giờ con thấy sống mà không có người ấy thì tất cả trống trải hết ... thì con hãy cứ yêu đi ...