Thứ Tư, 15 tháng 10, 2008

SỤP ĐỖ

Lướt vội liếc ngang một loạt trang tin quen thuộc ... lòng buồn, tâm tư trĩu nặng, dường như đất dưới chân mình sụt lỡ, toàn thân chao nghiêng, cổ họng đắng ngắt ... nhận ra sự ngây ngô của mình, thế mới thấm biết dại thì đã già. Bây giờ càng hiện rõ những bộ mặt lố bịch mà mình một thời trân trọng, thậm chí cũng đã từng đeo mang suốt chặng đường qua.
Sống tiếp sao đây, nguyền rũa, lên án sự lừa dối ư? vô nghĩa! Cúi xuống thật sâu để thấu nỗi giới hạn của thân phận nhỏ nhoi và ngỡ ngàng trước thực tại phủ phàng. Không, đấy chính là bản chất chẳng qua do sự nhẹ dạ cả tin nên lầm lẩn lạc lối thế thôi ... làm gì có thế giới ấy, cái đại đồng đó chỉ là sản phẫm của trí tưởng tượng , nó chỉ tồn tại trong ảo tưởng. Vậy là tôi sẽ trả giá, có nghĩa là phải bắt đầu vào buổi xế chiều của đời mình khi hoàng hôn đang lăm le trùm xuống!!!

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2008

PHÙ DU

Mọi thứ vẫn thế, "... theo dòng ngày tháng âm u đó, không đổi nhưng mà trôi cứ trôi ...". Giờ thì tôi càng ngộ rõ một điều, sẽ đến lúc: niềm thương, nỗi ghét bỗng trở nên phù phiếm; thậm chí người ta thấy ngượng ngùng khi thốt cả tiếng yêu ... Buộc phải quyện chặt vào nhau bởi chẳng thể rời ra, vì cuộc sống, họ không thể thiếu nhau. Vì còn cần có nhau ... nên "... buồn vui kia là một ..." như trong "Nguyệt ca" của thiên tài bạc mệnh Trịnh Công Sơn. Tôi nghiền ngẫm nhạc Trịnh để chiêm nghiệm "... ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau ..." . Rồi cũng thoắt nhanh như một lần chớp mắt, mở ra bình minh chào đón, nhắm lại thì hoàng hôn vây bủa; hạnh phúc hay khổ đau cũng chỉ là hai mặt của một bàn tay...

Thứ Hai, 11 tháng 8, 2008

CỎI TẠM

Kiếp người mấy ai thoát khỏi vòng xoáy nghiệt ngả của thời gian.
Cái chết ồn ào năm bữa nữa tháng, rồi cũng chìm dần vào quá khứ ...
Thoắt đó tóc đã điểm sương, mắt mờ, chân chậm, lòng trĩu nặng ưu phiền. Ngữa bàn tay ra, úp bàn tay lại ... ắt hẳn tất thảy rụng rơi xuống đất đen hoặc thơm tho vun vút vụt bay lên trời cao, không có gì hết, chẳng còn gì cả ... Phương chi năng lực nào nắm chặt tay mãi cả đêm thâu. Vâng, "không có gì là ta, không có gì là của ta".
Cầm Quyết định nghỉ hưu, lạc lỏng ngơ ngác đơn độc trở về đời thường, chấm dứt quảng đời nô bộc nhọc nhằn suốt ba mươi năm hơn và chưa biết chừng còn phải đối mặt với vài Quyết định đau lòng khác nữa ... Có, không sự thật trần trụi về một gia đình mới thoạt nhìn vào ai nấy đều có thể ngợi khen hạnh phúc ? ở đó có người phụ nữ may mắn được bề trên ban cho đấng lang quân thành đạt, thuộc đẳng cấp gia đình danh giá, một mái ấm hoàn hão khiến họ đã, đang ngưỡng mộ, thậm chí gắng sức vươn tới ..
Thế nhưng, mọi người ơi với tôi tình yêu luôn là ước mơ chưa đạt tới. Còn hạnh phúc thì mong manh khói sương, mõi mòn chờ mà tan biến rất nhanh. Hiện hữu cơ hồ như ảo ảnh ... chỉ có nổi đau là thật, cái chết là thật mà thôi! ... phải chăng đó là hệ lụy của cuộc hôn nhân những tưởng bền lâu bởi sự phối ngẫu của cặp đôi khuôn mẫu tốt, hai con người tiêu chuẩn (?) Chung sống vì sự cần thiết ! ... Bởi thừa thông thái để hiểu rằng: khi thương thì cũng có lúc ghét, còn đã cần thì thương hay ghét gì cũng phải cần. Vậy là tự trói buộc đời nhau đến buổi chiều tà, hoàng hôn trùm phủ, hoa tàn phai sắc ... Nhận ra sự thừa thãi do lực bất tòng tâm của đối tác, không thể tiếp tục đồng hành trọn vẹn chặng đường còn lại ... Họ nghĩ đến phân đoạn phải rời nhau ra. Riêng những đứa con hồn nhiên trong trẻo giữa buổi bình minh của đời người, nó cãm thụ sao được vùng miền tối, sáng chực chờ dày vò nghiền nát hình hài, thỏa thuê giam hãm bũa vây bóng mẹ ?

HƯ VÔ

Tôi tin vào định mệnh
Nên vẫn thường xem tử vi
Xá chi những được, thua: "Cõi Tạm"
Tặng kiếp nhân gian tấm lòng thành
Dù người thủy chung hay phản bội
Mặc đời trắc trở vẫn hân hoan ...

Thế nhưng có đớn đau nào bằng, trong đắng cay nhớ về hạnh phúc ...
Ai kia bảo rằng tay ta đã chạm đỉnh đồi hạnh phúc. Cũng không sai, dẫu tôi luôn triền miên bập bềnh giữa trầm luân và hoài niệm, rồi gắng sức thích nghi hoàn cảnh nhằm cố yêu những gì mình đang chiếm hữu.
Song tôi sẽ tổ chức cuộc sống sao đây để khi rời cõi tạm lòng còn hân hoan.
Nên chăng "không luyến ái là hạnh phúc"!
Tôi sẽ thôi thắc mắc: lẽ nào sống tốt một đời, luôn cư xử tử tế với mọi người, chẳng hề gây lụy phiền tha nhân ... Mà mãi không có được thâm tình thân thương thật thà ngay cả từ ruột thịt, kể chi đến gia đình chồng hoặc bạn bè gần xa ... Họ lập bè, liên kết chặt ở một thế giới rất riêng.
Duy chỉ các con mới mang lại niềm vui bất tận, là nơi nhận chịu sẻ chia, dù nó chưa đủ lớn và không đáng phải nghe ... Mẹ đau lòng tạ lỗi ...
Không giận người cũng chẳng trách đời, tôi chọn nỗi đau chính đáng, khướt từ niềm vui tai quái.
Dường như mỗi lần sắp sửa chia tay với một ai đó tôi đều bắt buộc phải bị tổn thương, để giây phút biệt ly trôi qua nhẹ nhàng (?). Như sự ra đi của ba kính yêu, anh Phát, anh Hữu, Triệu ... công việc gắn bó hơn ba mươi năm ...
Chào đời trơ trọi, lạc loài giữa người thân, đơn độc biến mất ... những mong linh hồn thanh thản ...
"Ngày sẽ hết tôi sẽ không trở lại.
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu?
Tôi sẽ tiếc thương trần gian này mãi mãi.
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu"
(Bùi Giáng)

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2008

TRÍCH ĐOẠN THƠ LÒNG YÊU THÍCH

THƠ BẰNG VIỆT

ooOoo

* Vẫn nói, vẫn cười, vẫn ăn, vẫn uống
Vẫn cao ngạo, tự tin, điềm tĩnh
Nhưng trên mặt anh đã có gì khuất lấp
Anh - người của thế kỷ khác rồi.
…….

* RƯỢU CỦA NGUYỄN CAO KỲ

Vị thiếu tướng công an cầm chai rượu ra bàn
“Ông Nguyễn Cao Kỳ mới về gửi tặng”
Mọi người đang vui, gật gù bảo uống

Nhưng một người bảo “không”

Vì sao không? Rượu cứ ngon là rượu!
Whisky Mỹ hay Vodka Nga, giờ còn mặc cảm gì,
Chiến tranh lạnh qua rồi, ba mươi năm sau chống Mỹ
Đây là chén rượu thăm quê của tướng Nguyễn Cao Kỳ


Nhưng vẫn có một người không chịu uống !

Vì sao không? Chẳng cố chấp quá ư?
Cậu là lính phòng không , chúng tôi đều là cựu binh cả chứ
Cũng bom đạn, cũng Trường Sơn, cũng vào sinh ra tử,

Sống đến hôm nay đâu phải để hận thù !

Có phải tận đáy lòng không vượt qua mặc cảm?
Không vượt qua nỗi buồn của cuộc chiến tranh xưa,
Không vượt qua chính mình, Không vượt qua quá khứ
Vết thương cũ còn đau khi gió chuyển sang mùa ...

Đám đông ồn ào của chúng tối cứ uống
Anh bạn ngồi im, cũng chẳng nói thêm gì,
Và bữa rượu bổng nhiên thành đắng đót

Chẳng phải vì ai, kể cả Nguyễn Cao Kỳ

---*---

CAO VŨ HUY MIÊN

* Muốn trở về nơi ấy cùng em

Ngồi ngâm lại một bài thơ cũ

Chỉ một cây đàn thôi cũng đủ

Ngồi tựa vai đến suốt giao thừa

*Con đường em về ban trưa

Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ

Tuổi em vừa tròn mười bảy

Tóc em vừa chấm ngang vai ...

-*-

ĐÃ CHẾT NGHÌN THU TIẾNG NGUYỆT CẦM

"... Tài hoa nửa kiếp đời hư ảo

Cơn mộng cũng vừa thoát cánh bay

Chén rượu trăm năm hề chưa cạn

Cuộc tình điên đảo một cơn say ...

Trên bến giang đầu trăng đã chết

Nguyệt cầm im tiếng đến nghìn thu

Xiêm y đã khuất thời nhan sắc

Ta đợi chờ ai tóc bạc màu

(Xin thắp nén hương lòng tạ lễ nhà thơ Tô Nhược Châu - 25/8/09)

-*-

NGUYỄN BÍNH

(Kính tặng cụ Nguyễn Du và Truyện Kiều)

c"Cảo thơm lần giở trước đèn

Là nhiều vàng đá, phải tìm trăng hoa

Trăm năm trong cõi người ta

Một thiên tuyệt bút gọi là để sau

Khen tài nhả ngọc phun châu

Mười lăm năm ấy biết bao nhiêu tình

Mấy lời ký chú đinh ninh

Rằng tài nên trọng, mà tình nên thương

Khen rằng đáng giá Thịnh Đường

Thì treo giải nhất, chi nhường cho ai

Gẫm câu người ấy, báu này

Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào

Nặng vì chút nghĩa xưa sau

Mà cho thiên hạ trông vào cũng hay

Thương vui cũng tại lòng này

Tan sương đầu ngõ, vén mây cuối trời

Lòng thơ lai láng bồi hồi

Tưởng người nên đã thấy người về đây

------------------------------------------

"Ô kìa! năm mới tháng giêng mồng một tết

Còn nguyên vẹn cả một mùa xuân"

...

"...Giờ đây chín vạn bông hoa nở

Riêng có tình ta khép lại thôi ..."

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2008

GIỌT NƯỚC

"...Tôi với nàng tuy không biết nhau
Nhưng tôi thương tiếc bởi vì đâu
Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu ...".
Vâng! "...thời nào người ta cũng có thể sống một cách có ý nghĩa và bổ ích, cái cần là đừng làm hỏng đời mình và có thể nói rằng: tôi đã làm hết sức mình, người ta không thể đòi hỏi gì hơn nữa ở chúng ta ..." ; Từng được vinh danh bằng văn bản pháp lý hẳn hoi về thành tích hòan thành xuất sắc chức trách nhiệm vụ xuyên suốt quảng đời công bộc. Song không sao thoát khỏi tâm trạng hụt hẩng ngẩn ngơ thường trực, sau hàng lọat sự kiện diễn ra trong những ngày gần đây: nào là kẻ nhận hối lộ được đẩy lên làm Tổng cục trưởng (...), còn những phóng viên được tung hê là người hùng trên mặt trận chống tham nhũng thì lại vướng vào vòng lao lý ... triệu triệu câu hỏi "tại sao", không lời đáp trả ... mình đang sống ở thời nào đây? Hay như ai kia chế nhạo những kẻ "tích cực cộng với ngu dốt thành ra phá họai" ... hoặc đại lọai lời đầu môi cửa miệng bây giờ : công lý đang bị báng bổ ...Tôi không biết gì về nhà báo Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Văn Hải ... nhưng tôi cũng từng say sưa ngấu nghiến những bài viết tuyệt vời của họ ... bất giác bàng hòang, đột nhiên muốn bật khóc, như giọt nước tràn ly ... Lực bất tòng tâm, nên chăng ngộ biến tùng quyền. Tri túc, tiện túc, hà thời túc !!!
"Trông ngày nay, ngẫm đến ngàn sau
Thấy trời đất vô cùng, một mình tuôn giòng lệ ..."

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2008

TAO NGỘ

Chiều nay đột ngột xuất hiện nơi chốn cũ để giải quyết tí việc cuối cùng của một đời công bộc. Tôi chỉ có thể cười thật to vào những khen chê, cợt đùa tung tẫy thách thức bất chấp thói đời dâu bể, xúc xiễm trêu ngươi mặc cho nhân tình thế thái ... xông trận ra trò, thật đúng phong cách DP. Vẫn những con người đó, cảnh vật y nguyên, rêu phong mốc thếch cũ kỷ e chừng mục ruỗng trong, ngoài ... Cứ thế, nham hiễm, kịch cởm, thô kệch hòa lẫn đôi nét ngây ngô, ẩn hiện, lộ diện phảng phất ít nhiều trên bộ mặt đã từng một thời dẫm đạp lên nhau chẳng chút xót thương.
Trong ta nhẹ nhõm đến bất ngờ, hào phóng buông đôi câu đáp từ cụ Tí., lão Lú.; chẳng thèm né tránh ánh mắt cú vọ của "cọp béo tiêu tán thoòng, đứa cục súc, đồ rác rưỡi"; ra vẻ thân thiện rộng lượng với cu Ngh.; phớt lờ những hòai nghi vớ vẫn của tên "Tha. đạo tặc vô liêm sĩ"; bỏ qua lối sống khờ khạo ấu trĩ của nhỏ Bì. ; Cảm thương thông hiểu lẽ sự thảm hại thê lương của cái Hi.; riêng đám nhóc Ng., Thả., Ú., ... quả là của đáng tội. Còn lại Sếp Th. và mỗi một tấm lòng, vâng duy chỉ người ấy, đã như một tình cờ đọng lại thật sâu, rõ lâu tận góc khuất tâm hồn, qua nhiều năm vẫn lưu dấu, gây xốn xang, song phải tự kỷ đó là một thoáng chút để nhớ ... để quên, "vâng tôi chỉ nhớ một điều là tôi sẽ cố quên ..."
làm sao những kẽ thô thiễn kia có thể hiểu được thế nào là: "Trông chết cười ngạo nghễ" ???.
Phải rồi: "Tôi đã tin ông như tin đức chúa trời, nhưng đức chúa trời chỉ là pho tượng đất, đập một búa là tan, còn ông đã lừa dối tôi suốt cả cuộc đời" ... tác phẩm từng một thời mình đã dùng để gối đầu giường. Bây giờ còn được bao nhiêu "Ruồi Trâu" như xưa nữa nhỉ?